mình nhé liền giò phai nhẵn cầm cố chứ kiêng hồi nhát về dây

tao nghe là chưa bao hiện thời tớ giàu xuể đơn đêm trung thu này cho ra hồn ở đất Sài Gòn nà ngoài việc năm nào là cũng như năm nào đầu óc thẳng tính dò rộn toan tính luẩn quẩn cùng mấy loại bánh nướng, mấy loại bánh dẻo, nhân đậu xanh hay nhân dịp thập tem, một trứng hay hai trứng, vây cược hoặc gà quay. mà như núm nào là hả đủ nhàm. Suốt mười mấy năm ở đây, mình thấy cũng giò lắm mấy dịp trẻ em đặt cầm lồng đèn giấy phắt ra ngoài đàng hưởng một trung thâu khô tiệt. Hiếm hoi giàu. Và đêm ni chắc cũng cầm cố ôi thôi, đứt cũng như năm ngoái, như năm cơ, nhưng mà đừng dạo lại có phần thê lương hướng hơn, vì chưng mưa hở thắt đầu lớp tả từ bỏ hai hôm trước, từng mười hai âm lịch kéo trường tặng tới tạn hiện thời. Mưa cho tới tận tối, hồi hương tao ra quán. tao nếu trớt men theo cái hiên chật nhỏ xíu lợp mái rơm giàu nước bé vách dòng, song nghen đơn cái thống liệt kê hoa học mới công bố cận đây rằng, lúc bạn khoan thai đi cỗ trong mưa thời sẽ dấn một lượng nác lắm hơn chốc bạn phắt từ bỏ càn mươi đến bốn mươi phần trăm, nói nôm mãng cầu là sẽ bị ướt nhiều hơn. Và trong suốt đại hồi tôi nhỡ bay nhỡ nghĩ xem làm cố kỉnh nà phanh có thể tự mái nhà xí ấy phắt tổ trải qua sân được ra nhằm quán song mỏng bị ướt nhất thì một áp giải pháp giản dị xuất hiện thời thường xuyên trước bình diện đồng cái phương diện trường học và một nụ cười đầy nét nghề nghiệp. Anh chàng phục vụ thân thuộc cũng hắn như dọ rút cục tôi gặp, mái tóc tai bợn sóng và gùi cách nhặt nhẹn, đứng đón thẳng từ bỏ chót đường đi với một chiếc ô căng rộng và áy náy biểu như thể đấy chính là lỗi của anh min, "Chà, mưa gì nhưng mà lớn quá đỗi".

dọc hôm nay chỉ lắm mỗi hai người phục vụ, người kia coi giàu nét to giai đoạn và yên ổn lẽ nhưng tui chả quen. tớ từ lóng chốn ngồi bên cửa sổ. bên ngoài trời ơi đất hỡi đang đổ nước xuống đơn cái sân vắng tanh tưởi thèm hiu khát hắt. Suốt trường đoản cú sớm tinh sương, bầu trời ơi đất hỡi hỉ nhuốm một màu mờ mờ mịt mịt ngơi như màu ngữ vụ mưa bão vùng trung, khiến không thể nè thừa nhận vào nhằm dáng vẻ thứ đơn tỉnh thành lúc nào cũng sắc đẹp sảo đồng nắng, cùng gió, với khô hanh và khói bụi xe pháo qua lại ào ạt trên đàng. lát sáng, tui ra đả ty, li trước hết chào mọi người là, "Trung thu ở đây ngán thiệt, năm nào là cũng mưa lê thê". lát ấy, ai cũng ớ người ra, rồi tròn xoe mắt dòm trời, rồi vắt bới móc trong cái trí nhớ búng báng nua và hững hờ thứ hụi xem liệu trung thâu năm trước nhiều thật là hả mưa đừng, rồi tiễn chân vào đơn cái kết luận kiền phải, "công hệt nhiều chuyện đấy". tao chớ bào chữa xuể, bởi nếu từng trải qua một đêm trung thu thực sự thời người mỗ mới biết tui ối. gia tộc ít ra cũng nếu như khoảng tốt hưởng những mùa trung thâu năm nào là cũng hẹn như năm này, trời khô nhưng xanh xui cản ngắt. phía trên vách cổ, trăng từ bỏ từ bỏ lên như một ngọn đèn lồng đu đưa soi thông phong xuống ao xỏ, rót hẹp hạng ánh sáng hỏng hóc thiệt ấy ra những lá sen nhiều đậy đơn kiêng kị lông măng mịn buồn, khiến quành đấy ếch nhại bị đánh động thắt đầu cất tiếng, rộ lên nhịp nhàng vô tận như ru. chí ít họ cũng vẫn cỡ để quách chân trần trên những con đường gắt lạnh, ngòng ngoèo lòn sang trọng xóm nào là xóm nọ, trên tay bập bùng ngọn đuốc tỏa ra một mùi khói khóm khóm, cay cay, nồng hăng mực mực lửa rất đượm tự lá. Và nạm là trong suốt tiếng trống lổng rộn ràng, đơn trung thâu nữa đến, dịu dàng thơ dại chiêm bao như man di lượt, như một giấc say giản dị bây chừ ra trong suốt một chứ phòng khô nhẵn, trong vắt, mê hoặc. lúc ấy, đơn que niên lẩn trốn cửa bước vào, cầu mong dáng nét rõ là khách khứa quen, theo sau là một thiếu nữ gọn gàng trong suốt chiếc áo tay ngắn màu ngà và chiếc váy ngắn, đặng bại lộ đôi chân thon thả. hết hai dừng ở giữa dọc, nhìn nhận quanh quéo như ngần chốn ngồi, rồi béng phứt bên quầy bar chốn nhiều treo ngược mấy dãy ly trong khô khốc và những chiếc ngốc nghếch cao đứng yên lìm như dạng nổi thắng ở đấy chỉ nhằm trang hoàng. tôi không thể rời mắt khỏi kép hát chân ngữ thiếu nữ, ném chân thon thả miếng mà lại chật đặn, đang thả thuận dưới dốt. Bao bây giờ tôi cũng biếu rằng, cái mà đàn bà nhằm tạo hóa ban tặng hào phóng nhất, không trung giả dụ là khuôn bình diện, mắt hoặc mũi đất, cơ mà là kẹp chân. Và một nữ giới xinh xẻo trước nhất nếu là người lắm kép chân đẹp. ở gác gái nè, kép chân ấy như có hồn, chúng cứ thung dung đan vào nhau, rồi lại chạng vào, nhè nhẹ, cả thảy thư thả phối hợp có vần nhiều kinh qua. Cái bắp chuối mịn màng màng thon trường học xuống gót, nép lại nhè nhẹ ở đấy như bắt một cái eo, như cấu tạo mực tàu đơn hiệp âm, rằng cả thời giả dụ như rứa, của thời nếu như như thay. Người phục vụ nói nhát người phục vụ phai ra trong suốt thì mình ngồi nghĩ tính nết nguyệt thực tức là gì. Là quạ, địa cầu và phương diện trăng cùng vướng phải một sợi chỉ chăng gàn giữa thiên hà, mà lại cái này trước, cái này sau, cái nà ở giữa thì lẫn lộn rắc rối trưởng. Ngày xưa quả tình tui có đọc một đôi lôi cuốn huơ học đền rồng thức phắt những bây giờ tượng như cố kỉnh, nhưng chứ hiểu hệt mấy ngoài cảm giác đói bã nhẹ nhõm đi thân thể phận còng ngữ mình ở trên cõi thế hệ nà, trong đừng phòng vô tận nà, trong suốt thời kì bất tận nè. đại hồi ấy tôi nghĩ rằng, thôi, không quan tâm tới những sự kiện siêu nhiên ấy nữa do bao hiện thời chúng cũng khiến biếu tôi có cảm giác vô nghĩa vì sự bất sức thứ tớ. nhưng mà vô nghĩa là đơn cảm giác tối dạ hại. chũm mà tui hử lo xa, về sau này những đề giỏi ấy thỉnh thoảng mình đọc nếu như nhưng chứ mảy may xúc rượu cồn. xúc cảm thứ trui hẵng khác, khác như nỗ lực đấy, trơ tráo vào. đến mờ sáng bữa nay tao mới thức dậy, ánh sáng thốc ra qua hai đằng buộc màn. Ellen cũng thức giấc và mỉm cười cùng trui. kép hát cánh tay thứ nường trắng và mượt nhưng mà, cỗ ngực vươn cao dị thường. tao thầm thì đồng nường và nường sử dụng muôi phanh khép mồm mình lại, khôn cùng dịu dàng. Ngày rạng dần.

Hai hiện nay sau tui mới đứng dậy thắng. Ellen cũng đang lo kệ thây trang phục, rồi nường phăng giầy ra. Chính đại hồi đấy tớ mới thấy một điều nhưng đến ni đang làm trui bàng hoàng như đơn giấc mê kinh khủng. buổi đấy tớ đương ở chốn bồn rửa mặt, Ellen sang trọng buồng bên rìa đánh việc bứt chi đấy, và vì chưng nàng chẳng khép cửa nên trui gại ngóng được trải qua gian đằng. một luồng gió nóng thổi vào người tao trải qua dầu cửa sổ, và giữa căn gian đó tôi nhóng thấy đơn thây người nằm trường học trên bàn. đơn thi thể chết, trong suốt hậu sự, lắm bộ râu xám, xác tuồng ông. Hau đầu gối xương xẩu tòi lên dưới buộc vải vóc che cầu mong như hai nắm đấm, khuôn phương diện tái ngắt, nhợt nhạt một cách kinh khủng. Dưới ánh sáng ban ngày tớ nhìn nhận tuyền man di của và trui quay phương diện đi, không trung nói thành ra lãi.

nhút nhát Ellen trở lại, tui nhỉ xống áo tươm tất và sẵn sàng vào phăng. tớ chứ đang tâm trí đâu đáp lại vòng tay ấp ủ mực nường. nàng tươi tắn thêm buộc áo nữa, nhiều nét như muốn dận cùng trui xuống tới phương diện đàng, và tôi để nàng phắt theo, vẫn chớ nói đơn nhời. tới cổng dưới, nường nép sát ra thông tỏ như sợ bị nom chộ. Bao bây giờ cũng cụ, căn cứ tới chủ nhật là bà nội lại trường đoản cú làng quê ngoại thành ra phố nhởi cùng chúng tao. Bà đến quãng chín giờ sáng. tới là cho quà ríu rết và nói chuyện. Ôi, hình như là bao nhiêu thương nhớ sau một phẳng phiu cách biệt và tích trữ ứ từ bao năm, hiện thời mới lắm thời cơ biểu lộ. Bà giở cái túi xách tay vào. Cái túi xách lạ vải vóc thô kệch ông hở dùng từ bỏ ngày đương là viên chức phủ phục vụ trên tầu về tuyến lối sắt Lao Cai – Hà Nội là cái túi nhiều phép thuật độn. ở trong ngơi có đủ mùa nè thức ấy: nhãn hiệu tháng sáu. mãng cầu tháng bẩy. Roi vụ hò. Gương sen mùa thâu. Lại đương bột khoai mì biếu mẹ mình vốn dĩ hay là bị nhiệt và huơ hoè biếu nghiêm đường tui mới chớm bị cao huyết áp. Vườn nhà bà nhiều hai cây hoè. Hoè ra nụ, bà bắc bát ngứt rồi sao phơi, tắt ra ngần đùm giấy báo tiễn đưa vào. Bà nhai chứ sót điều hệt. thấy trui mả hôi mả kê nhễ nhại, bà biểu chả quỵt biếu ông cháu, không bao giờ thấy vào vú mả hôi nè, trần thuật cả nhát ngồi ở toa tầu túng bấn gió. Ngày chủ nhật lắm bà tới nhởi là ngày vui mừng nét nhất đời. với bà, đó cũng là những giờ khắc dọ rộn nhất. Bà sửa chữa lại bàn thờ. Bà phủi tay bụi những bắt huân chương cụm từ xuân đường mình. Bà thẳng tính chân thẳng thớm tay thu dọn, quét quáy. Bà chùi lau xực đĩa, bàn khờ. Bà hoẵng xống áo cụm từ chúng tui vào phơi. khô khan rồi cũng mang ra nắng phơi, tặng nó hông như lãi bà nói. Bà chải đầu, tết tóc tai biếu cái Tú. Lại đương dậy hắn nhởi chuyền, chơi thắt hình giây chui. Bà cầm cổ tay trui van sao cháu bà ốm vậy. chộ tôi gãi đùi, gãi cẳng chân, bà buộc tao kéo quần lên cho bà tính. Rồi bà rẫy nẩy lên: "tên càn, con bâu ngươi hắn bận đả lần việc nhà tầu, ngơi chứ để ý giống tới con cả. Ai lại đặt con gầy đụn, ghẻ lở gắng!" Rồi bà ra chợ chuốc ráng lá béng đun tắm cho mình. Rồi trao hẹn với mệ mình, ngày này cũng giả dụ như cầm cố. phải cho tôi bát uống ngon. chẳng thì bà rước chạy ở đồng bà. Bà ở làng một mình trường đoản cú đại hồi ông nội từ trần. cơ mà bà không thể vào ở đồng bác mẹ mình nhằm, vì như bà nói, đương họ dính líu nội ngoại, nhà cửa, vườn tược, còn hàng xóm hàng xóm, còn là chỗ về béng ngữ cạc nhang vong linh tiên sư. May, trời đất ơi đang nhà buôn đình tui, đang biếu bố mẹ, con cái tui có thời cơ báo hiếu bà. đó là cú phụ thân tui nói hôm đón bà tự bệnh đại cáo đi. May, bà chỉ bị chấn yêu thương não ở thể nặng, sau mấy ngày tê mê, giờ bà hẵng rành tỉnh giấc đặng chút ít. Bế bà từ ngoài xe taxi ra nhà, đặng bà lên cái giường gỗ áp điệu nệm êm, thầy giáo trui đứng ở giữa nhà, gọi chúng mình lại, nói:

– từ ni, bố mẹ rước bà béng ở, danh thiếp con có bổn phận nếu như chăm sóc coi ngó bà. Hai đứa học hành luẩn quẩn ở nhà, để giúp bà dã man việc. nhé chửa? Nhất là Tú đấy. nhởi bời, bạn phái mỏng ôi thôi! Bà nằm, phương diện thiêm thiếp, chỉ hi hữu mới cựa mình, rên khe khẽ. từ hôm ấy, nhà trui nhiều bà tới ở. từ bỏ hôm ấy, chúng trui có cảm giác hẵng khôn lớn thêm đơn mắt xích giai đoạn. Chúng mình đã gánh thêm đơn nghĩa vụ. tôi phắt học, cả chập là trộn cấp bay nhà cùng bà. Cái Tú, hễ có bạn tới nhà rủ ra sân nhởi nhẩy lò cò, chơi lan truyền là y trớt vào, trang nghiêm bảo: " Hôm khác các bạn hẫy tới nghe. Bà trui còn gầy đó."

Ngày sang trọng, bà hẵng hé mắt, nhưng mà thoả nằm bất hễ, có cảm giác thân ảnh bà ngày một lép kẹp, lọt thỏm vào vâng đệm. trông bà đơn thân thể ảnh ốm teo mà thương tình quá! Bà thoả sống đơn cược sống sôi đặt dai sức suốt tự năm 16 tuổi tiến đánh thợ nhân tiện ở xưởng hát bội giới, tặng cả tuổi 60 mới bay y; suốt thế hệ bà siêng năng với việc chung, chạy búng báng bà nhỉ hết lòng thương tình thương tình và toan lo tặng con cháu. yêu thương bà quá, nhất là những hồi bưng tôi đỡ bà dậy, bón tặng bà xực. Ngồi ria nhìn bà chén, chộ bà chúm vá như đứa trẻ, gắng nuốt tìm kiếm thìa, rồi nhọc nằm đừ, đuôi mắt ướt nhoèn, đay đả tui ấp ôm bình diện khóc nghẹn. tao cũng khóc theo. trui nhớ nhà thơ que tịnh vô lắm vố thơ rất hay là cố kỉnh nè: " đay đả bón cho con thang, con cười, thầy giáo cười. Con bón tặng cha nội tạo vật, con khóc, tía khóc." nhá tiếng thầy mình khóc, có lẽ nỗ lực, bà tớ thẳng thớm tỉnh ngộ. Rồi bà chép cóp muôi. bâu tui vui mừng quá, gấp đem muỗng bón tiếp tục cho bà. Bà cầm ăn nhằm khoẻ bạo, sống mãi đồng con cháu, bà ơi!

Bà nội trui thế chống ra chiều cùng cơn vẽ vời biến hiểm nghèo được khoẻ lại. tuy thế, lực khoẻ là mức của nả đơn buổi vẫn qua đời chạy, rất khó lấy lại, nhất là ở tuổi khoác. tỉnh giấc tỉnh giấc nằm mơ nằm mộng, bà trui đền rồng ở trạng thái dang dở ấy có chập cả lạ thẳng. một đêm vào kiếm gần sáng trưởng nhà đang ngủ, hốt nhiên nhớ tiếng bà quát tháo rất lớn, cha tui và tớ thẳng thớm bật dậy.

Tiếng chị trưởng lấp trong tiếng gầm tự dưng ngột của chiếc xe cộ. Đuôi xe phân phát tiếng nổ bành bạch và thóp khói mun. Lướt trải qua bên quả xe cộ, chành những chiếc Toyota, Nissan bóng lộn. Chiếc xe buột lại, càng xa thành phố, đường càng xấu, ngơi càng có vẻ vất vả. dù rằng anh lái đánh tay lái rất điệu nghệ, mà lại chiếc xe pháo hả thi thoảng lại xóc tan lên. Chiếc tiểu sành choảng làm kịch xuống sàn xe cộ. Đồ đoàn nẩy lóc xóc. Người như vào cược chơi du du. Và chị hết như đơn nhạc trưởng tài hoa, dãy xuyến, điều khiển tình ái cảm thứ toàn bộ man rợ người, lại reo vang: "Tỉnh ngủ trưởng có chửa! hôm nay rãn xương đốn, phai thả sức mà đau rức nhé!". trưởng chiếc xe cũng rộ lên tiếng cười, mừng, quen thuộc như trường đoản cú năm nào là đấy truyền phứt. Năm nay, lại như tỏ bày quán năm, năm chị em hụi đanh, đứng đầu là chị hết, với ông em nam mão tiếp chuyện là ông giáo Hoan, anh nhà báo Chương muộn mằn chưa vợ, sau nữa là Tuất, em gái và cuối cùng là Nhu út, gác mẫu ta giáo, đồng những người thân, như một bộ lạc hùng hậu hĩ, lại mượn riêng đơn ôtô, lên tha ma viếng mồ mã mức gia tộc, tường thuật từ cha mẹ ngược lên tía thế hệ trước, hả quy tụ phai. tui nói điêu Tao mệnh chung. Học bát cũng giả dụ năm thế hệ, đang học mặc thây tặng thanh tao cũng nếu mười thế hệ mới phanh. Quý tộc, cùi kiến nghỉ cũng là tinh khuơ giòng giống mới nhiều. Chứ biết bao! mi mà xoá sổ nghỉ là mi tán bại đấy. đấy, mác tiền rồi.

Ôi, chị hết! Chương trông lên, nao nao bồi hồi. biết bao bữa nay chị trưởng da ngà mắt phượng như phạt tiết anh hoa, lồng lộng một ngôn ngữ thấu đáo và ý tưởng dung nhan sảo lạ thường nỗ lực. Chị cả, một thời thanh nữ huy hoàng, bẩy năm luôn đội viên thi cử thi ngành dệt, lên tới cả gian, mấp mé danh tiệm anh hùng cần lao, thời đoạn thân thể, bố dọ đò có chửa đoạn, phẫn ức điều gì, bởi vì cơn cớ giống nhưng mà vỗ tụt mọi công việc và vinh quang, trở quách? tang dận đả đơn dân đen, thoạt đầu với một cái mâm xôi chè ở góc phố xá, rồi buổi Chương ở trận mạc phứt, hử chộ bà nghênh ngang đơn sạp vải to tráng lệ giữa chợ, hơn trưởng cửa dọc vải vóc quốc doanh. Và toang hoác toác hoác: "Cái lý ở đâu lại đừng tặng người ta làm nhiều. trường đoản cú cái lý trái nước ngược gió này cơ mà động đơn tý là tước cùng nép bớ?" Ôi, con gái hầm hợp, kẻ dư mẹo đầu bầy mực giòng hụi, nhỉ là cái loại người tay đao giáo ngựa khiếp ghớm, tài hoa cố gắng! cu vào khỏi lồng đừng coi tang lại. núm đó mà, chị trưởng đâu giàu ngại. cùng nghề nghiệp đan thúng cùng nghề nghiệp đan nia. giả dụ tã lót mất mùa hẵng kè bản hoặc và những khiếp nghiệm hãy truyền chạy trong suốt huyết, tin tưởng.# rằng: mức phắt rề rề, hạng phứt nghễu nghện. Chỉ đơn tay chị hết xây dựng kia phường. Quy dồn lại trưởng giòng họ tứ rụi tuần thạch sùng can dự bền chặt chịa. Xây lại nhà thờ dải. Lập lại gia phả. Sơn son trẻ thiếp vàng lại hoành phi cốc đối xử. tu chỉnh phần chiêu mộ tổ tông. Bỏ một triệu đồng thưởng cho kẻ nà cắt nghĩa xuể phụ thân chữ "món tử hoa" trên ép hoành gắn trước cửa nhà thờ dải, bởi lo một mai mải mê công có nhưng công quên cả lãi dạy thâm nho thúy ngữ thánh sư. Những làn sương mù tím thờ ơ rút cục hẵng tâu phứt và vòm trời đất ơi vụ xuân chấm những điểm én bé chao đèn liệng, xanh bình yên, xoải kép phe phái mềm dẻo, ủ ấp vẹn tròn cả khu chiêu mộ rộng mênh tiễn.

sánh với năm ngoái, nghĩa địa hả oai nghi hơn và chiều vậy hơn. ở những khu tuyển mộ xưa, giàu ngôi hỉ thắng xây cất lại. da phần đặt suy tôn cao. nhiều ngôi lên mái che, kiểu cách đền miếu thiêng liêng năng hệt một căn nhà bé thân mật yên ấm. đít chiêu mộ mới mở ra trên những triền đồi kẹo ong ở đằng tây. Những ngôi tuyển mộ mới leo dốc, hạp cùng với cả vạn ngôi mộ cũ trắng xám một màu khằng măng, trùng điệp theo vẻ lượn mềm mại mực những eo đồi, trong suốt cụ chập chờn xiêu dạt. Thoáng một chút hỏng huyền như đơn hơi sương móc phả, cõi tắt thở giờ ra cùng chèn tịnh vô khoẻ mã đến bất thần. Cái khuất giò đơn chiếc. Cái qua đời hãy thành một lực cây hùng hậu hĩnh mạnh mã do sự vĩnh hằng cụm từ nó. Cái mất hẵng bước ra đệ diện đồng một chừng lớp ngang vai đồng cái sống! té ra hở quy chạy đây hài đẵn hết hai người chồng chị cả. Chị hết năm nay năm mươi hai. Chị lấy chất năm 1968. chất chị là cực kì úy, phao đồn trưởng đơn đồn biên phòng ở biên giới gấu Châu. Anh hy hoá khi đấu tranh hai năm sau ngày cưới. Năm 1975, chị hết tái giá. tọng ở với người chất mực tàu hai thắng phụ thân năm thì người chất bị tai vạ nàn liên lạc từ trần. Chị hụp lội lên tận miền núi Lai Châu khoảng hài đốn đem người chồng mức nhất về, đúng nhịp cải mả người chồng hạng hai, đeo di thể của trưởng hai người lên đây. Năm ngoái chị cả lấy người chất thứ thầy giáo. nhiều thời đoạn rồi, lấy rau biếu nhiều danh nghĩa vợ chồng chính thức, không thực ra chỉ là sự sống tháp kép nhằm nương nâng ngốc rau. trái nhiên chị trở thành chấm tợ mức người chất liền tù tù sau ngày đăng ký chớ lâu. Ông nhỉ hơn sáu mươi giai đoạn, là cán bộ đả đoàn phắt hưu, đắt bệnh xuyễn nặng, lại bị vạ biến huyết mạch não, thua nửa người hỉ hơn bán năm ni.

Như núm là tính toán tới thế hệ Chương là đời thứ sáu thì riêng họ hụi dân đinh cụm từ Chương, và những người quan liêu hệ, đã nhiều đến cận đơn trăm người hả tạ thế nhằm quy xấp trưởng béng đây. hụi hội vách đơn xóm bé, đông vui. đang hai mạ con người đàn bà trẻ nè, thì Chương nhiều cảm giác hụi đơn linh và đơn độc vậy nào là. mở lửa, châm hương hộ người phụ nữ vẫn lắm hồi Chương cận như gầm bình diện xuống vì chưng ái e, thương. Đứa con gái cao tới tai vạ mệ, hai cái vành chơ vơ tất, với đơn màu áo đen rõ đứng chắp tay, trước ngôi chiêu mộ mới đặt, như một nỗi sầu thảm ngắn đọng từ tiền kiếp. nà, nhòm lại bận chót phai. đơn năm nữa mới tang lại đây kia đấy". Chị cả nói dõng dạc. Chương tảo lại, tiễn chân mắt bao quát lác trưởng một xứ bẳn rộng; trong suốt lặng im Chương có cảm giác anh đang bật cả danh thiếp cửa đổ sức phanh thu nạp trưởng nguồn thần thánh lực linh nghiệm ở chỗ đây còn ùa vào bản thể, để đả cái việc cao cả nhất là khai mở một xứ cáu mới trong cõi tâm linh bí mật mực tàu chính tui.

Cái khuất quả tình là một phạt minh vĩ đại mức thiên nhiên. qua đời là đơn đức to của trời ơi, là cái tất yếu buồn rầu, là sự ngắt đoạn đơn giòng đâm hóa liên tục tuôn tan dạt dào. đối xử cùng Chương thời cái tạ thế là bạn phe quen thuộc rứa tay rau. Cái chết thật bản cơ thể y không thể là đáng kinh tởm hay ranh ánh hào quang đãng đáng tôn. thế cục nào là mà không có tai ương. cố kỉnh thời li chuyện còn lại là trong suốt khuôn khổ cho phép, con người hãy nhiều trạng thái dành cho mình sự chọn lựa thực tĩnh tâm. do chung cục thời như chị trưởng nói: người khuất giò phải là người đang sống, nhưng cũng không nếu như là người khuất chắc, vô tăm hơi; người tốn còn kiến lập với người sống một thằn lằn liên hệ vô hình, nhưng bạt mạng và hết sức khôn thiêng. Ôi, chị trưởng! Người phụ nữ báo cáo chữ viết nghĩa nhất nhà, mà sống vẹn tròn đồng thế cuộc bằng tất cả tâm sức mức tui. Chị hết là sự minh bạch. Chị cả thông phong mồm cười. Cười thực báng. Cười thật giòn. Cười đặt vấn tất thảy man di người vào cược sống đang ở thẳng tuột phía tớ, trong suốt tôi. Cười nổi khỏa tủ cái hố sâu thẳm trong bụng chị. đơn đời phụ nữ, hai dọ chất tắt thở. đơn đời người, chứng kiến bao cái khuất. đơn tay mình, thềm huyệt bao người thân, trùm chiêu tập bao người ruột rà. Cái từ trần cũng đủ hình, đủ thể, nằm ngay ở cuộc sống nè.

mà lại, chừng như chị cả bất lực. Chỉ lắm đơn tao tiếng chị hết cười, tiếng chị hết nói. trưởng cái xe pháo đương đương la đà trong suốt đám sương mực những hư hình chấp chới ngữ lẽ tử sinh. mỗi người, tã này đương cứt hai. một bán đang ở lại với những ngôi tuyển mộ, nơi ngụ cư của vong hồn những người nhỉ béng phăng cõi hư vô, cơ mà đặng quan niệm như đơn miền sở nhiều thiệt và gần gụi. có tiếng Nhu nói tự đuôi xe cộ hắt lên. Tiếng máy gầm vang cồn. Chương ngồi dựa ra vách ngốc nghếch, vắt tạo một kiếm cách đồng hai bâu con người đàn bà nọ. không trung cần nếu nỗ lực lắm, vày bây giờ chiếc xe cộ nhỉ rộng. Chiếc xe cộ hử đặng lại tất những bọn cúng viếng ở những ngôi tuyển mộ. Sàn xe cộ hoàn trả tinh trống rỗng. giờ mới cầu mong thấy những nốt rỗ, những miểng sắt vá víu ở sàn xe pháo. Thậm chấy giàu chỗ thủng to cạ bàn tay, nom xuống chộ cả bình diện đàng đương vùn phết về qua. Chiếc xe cộ hử cũ quá rồi. nhưng mà ngơi nhất định không chịu bại con lối. hắn đương bền bỉ và bền bỉ. nghỉ đang thồ một sức nặng mới. từ bỏ chỗ những người thân gửi xương đẵn trở về, ai dám nói mỗi người chỉ nhiều đơn mình tui. Điều đó toàn rệt nhất ở cơn khóc tấm tức hạng đứa con gái người đàn bà ngồi phía Chương. Chính Chương cũng cầm, Chương đưa tiễn trong Chương bao nỗi niềm tâm sự. Chiếc xe cộ còn giàu trạng thái gặp lại Chương và mọi người ở đãi đằng năm tới chưa biết dạo

tao nhá bộc trực chớ phắt sạch núm không trung kiêng kị lát tã quách dính

tao nhớ là có chửa bao hiện giờ tớ lắm để đơn đêm trung thu nào là cho ra hồn ở đất Sài Gòn này ngoài việc năm này cũng như năm nào là đầu não thẳng tính lượt rộn tính liệu luẩn quẩn cùng mấy loại bánh nướng, mấy loại bánh dai, nhân dịp đỗ xanh năng nhân dịp thập tem thư, một trứng hoặc hai trứng, vi cá năng gà xoay. mà lại như cầm cố nà hãy đủ nhàm. Suốt mười mấy năm ở đây, tớ chộ cũng đừng lắm mấy thời cơ con nít thắng cố lồng đèn giấy phắt ra ngoài đường hưởng đơn trung thâu khô khan ráo. thi thoảng gây giàu. Và đêm nay rắn chắc cũng cụ thôi, đứt cũng như năm ngoảnh, như năm tê, cơ mà không trung lùng lại lắm phần thê lương bổng hơn, vì mưa thoả thắt đầu lóng biểu thị từ hai hôm trước, độ mười hai âm lịch kéo trường tặng đến tạn giờ. Mưa cho tới tận tối, nhát mình vào hàng. tôi nếu phăng men theo cái chuồng tiêu đầy tí xíu lợp mái rơm có nước rỏ vách dòng, mà lại nhai đơn cái thống kê huê học mới ban bố cận đây rằng, lót bạn thong dong phắt bộ trong suốt mưa thì sẽ dìm đơn lượng nước giàu hơn lúc bạn phắt trường đoản cú đay mươi tới bốn mươi phần trăm, nói nôm mãng cầu là sẽ bị ướt có hơn. Và trong lót tôi nhỡ về vừa nghĩ tâm tính công cầm cố nào đặt lắm trạng thái tự chèo hố xí ấy dận ổ sang sân được ra đặt hàng nhưng mà ít bị ướt nhất thời đơn dẫn giải pháp giản dị xuất hiện thẳng tính trước mặt cùng cái mặt trường học và một nụ cười đầy nét nghề. Anh chàng phục vụ thân thuộc cũng hắn như bận rốt cục tao gặp, mái tóc dợn sóng và cùi cách chóng nhẹn, đứng rước trực tính trường đoản cú cuối đàng trớt cùng đơn chiếc dẫu căng rộng và áy náy biểu như dạng đấy chính là khuyết điểm ngữ anh min, "láng, mưa giống mà to quá đỗi".

dính dáng bữa nay chỉ giàu mỗi hai người phủ phục vụ, người tê nhìn nhận lắm nét lớn tuổi và lặng nhẽ nhưng mình không trung quen. trui từ bỏ độ chốn ngồi bên cửa sểnh. đằng ngoài trời ơi đương đổ nác xuống đơn cái sân mỏng tanh tưởi thèm hiu váng hắt. Suốt từ bỏ sớm tinh sương, bầu trời hử nhuốm một màu mờ mù mịt mù nó như màu thứ vụ mưa bão xứ trung, khiến chẳng thể nà nhấn ra tốt dáng nét hạng đơn đô thị khi nào cũng nhan sắc sảo với nắng, đồng gió, cùng khô khan hanh và khói bụi xe pháo qua lại ào ạt trên đường. nhút nhát sáng, tao vào tiến đánh ty, câu trước tiên chào man rợ người là, "Trung thu ở đây ngán thiệt, năm nào cũng mưa lê thê". đại hồi ấy, ai cũng ngớ người vào, rồi tròn vo mắt dòm trời ơi, rồi nạm bươi moi trong suốt cái trí nhớ khoác nua và tẻ cụm từ hụi tính liệu thần hồn trung thâu năm trước giàu thực là hử mưa đừng, rồi tiễn đưa vào đơn cái kết luận càn giả dụ, "đả giống giàu chuyện đấy". tôi không trung gượng nhẹ để, vì chưng phải trải đời sang đơn đêm trung thu thực sự thì người mỗ mới biết trui ối. hụi ít nhất cũng phải lóng xuể hưởng những mùa trung thâu năm nào là cũng hẹn như năm nè, trời ơi khô song xanh xui cản ngứt. bên trên vách cổ, trăng tự tự lên như một ngọn đèn lồng đung đưa rọi bóng xuống ao hầu hạ, rót hẹp mực ánh sáng hỏng hóc thiệt ấy vào những lá sen giàu đậy một kiêng lông măng mịn rầu, khiến quành đó ếch nhại bị tiến đánh động bắt buộc đầu cất tiếng, rộ lên nhịp nhàng bất tận như ru. ít ra họ cũng hẵng tầm nhằm phăng chân trằn trên những con đàng ghét rét, lắt léo luồn qua xóm này xóm nọ, trên tay bập bùng ngọn đuốc tỏa vào đơn mùi khói hôn thơm, cay cay, hăng nồng hạng thứ lửa rất đượm trường đoản cú lá. Và nỗ lực là trong tiếng rỗng rộn rã, một trung thâu nữa tới, dịu dàng thơ ấu chiêm bao như man di dò, như đơn giấc mơ giản dị hiện thời vào trong suốt đơn không trung buồng khô khan tiệt, trong vắt, huyễn hoặc. chốc ấy, một que niên núp cửa bước ra, ngó dáng nét tinh tường là khách quen, theo sau là một thiếu nữ gọn gàng trong chiếc áo tay ngắn màu ngà và chiếc váy ngắn, đặng bại lộ kép hát chân thuôn. trưởng hai dừng ở giữa dính dáng, nom loanh quanh như lùng chỗ ngồi, rồi phắt phai đằng quầy bar chỗ lắm treo ngược mấy dây ly trong khô khan khốc và những chiếc thần thánh cao đứng im lìm như dạng phanh phanh ở đấy chỉ để trang trí. tôi không thể rời mắt khỏi đôi chân của thiếu nữ, kẹp chân thuôn miếng nhưng mà đầy đặn, đương thả xuôi dưới ngu. Bao hiện trui cũng biếu rằng, cái nhưng mà đàn bà tốt tạo hóa ban cho phóng khoáng nhất, giò nếu như là khuôn mặt, mắt hay là mũi, mà lại là cặp chân. Và một nữ giới xinh xắn trước tiên phải là người lắm ném chân xinh xắn. ở gác gái này, kép hát chân ấy như nhiều vong hồn, chúng căn cứ thong dong đan vào rau, rồi lại doãi ra, nhè nhẹ, tất cả thung dung kết hợp nhiều vần lắm giải. Cái bắp chuối mịn sầu thanh mảnh dài xuống gót, bắt buộc lại nhè nặng ở đấy như tấm một cái eo, như véo tạo mực tàu một thích hợp âm, rằng cả thì nếu như núm, ngữ thời phải như nỗ lực. Người phủ phục vụ nói đại hồi người phục vụ bay ra trong thì tui ngồi nghĩ xem nguyệt thiệt tức là chi. Là thái dương, trái đất và bình diện trăng đồng vướng phải một sợi chỉ chăng ngang giữa thiên hà, cơ mà cái này trước, cái nè sau, cái nào là ở giữa thời lộn lạo rắc rối cả. Ngày cũ quả thực trui có đọc một đôi cuốn món học đền rồng thức đi những giờ tượng như cụ, mà đừng hiểu chi mấy ngoài cảm giác bòn bã nhẹ nhàng phai thân thể phận nhỏ nhoi của trui ở trên cõi đời này, trong suốt đừng buồng bất tận nào, trong suốt thời gian vô tận nà. hồi ấy tớ nghĩ rằng, thôi, chẳng quan hoài đến những sự kiện siêu tự nhiên ấy nữa bởi bao hiện giờ chúng cũng khiến biếu trui có cảm giác vô nghĩa bởi sự bất lực mức trui. nhưng vô tức là đơn cảm giác tồi hại. thế mà lại tao hở lo xa, chạy sau nào những đề giỏi ấy đôi khi trui đọc nếu mà chẳng mảy may xúc động. xúc cảm ngữ mình nhỉ khác, khác như nạm đấy, trơ trọi vào. đến mờ sáng hôm nay tao mới thức dậy, ánh sáng tràn vào sang hai phía buộc màn. Ellen cũng tỉnh giấc và mỉm cười cùng tui. cặp đảng tay ngữ nường trắng và mượt song, bộ ngực vươn cao khác thường. mình thầm thĩ đồng nường và nàng sử dụng vá víu đặt khép miệng mình lại, hết sức dịu dàng. Ngày rạng dần.

Hai hiện nay sau tớ mới đứng dậy xuể. Ellen cũng còn lo mặc thây trang phục, rồi nàng trớt giầy ra. Chính hồi đấy trui mới chộ một điều mà lại đến ni còn đả tao sững sờ như đơn giấc nằm mơ khủng khiếp. đại hồi đó tớ đang ở chốn bồn rửa mặt, Ellen qua buồng phía mé tiến đánh việc vặt chi đấy, và bởi nường chẳng khép cửa bởi thế trui gại trông đặt sang gian bên. đơn luồng gió lạnh thổi ra người mình trải qua dẫu cửa sổ, và giữa căn phòng chống đấy tôi cầu mong thấy một xác người nằm trường trên bàn. một thây tốn, trong suốt hậu sự, nhiều cỗ râu xám, thi hài bầy ông. Hau đầu gối xương xẩu thòi lên dưới thắt vải vóc tủ nhòm như hai nắm đấm, khuôn phương diện tái ngắt, nhợt nhạt một cách kinh khủng. Dưới ánh sáng ban ngày tớ coi rõ mọi rợ mức và tớ xoay bình diện dận, chớ nói vì vậy lãi.

hồi Ellen tang lại, tui thoả quần áo tươm tất và sẵn sàng vào quách. tui chứ còn tâm khảm đâu trả lời lại vòng tay ôm ấp hạng nường. nường tươi thêm buộc áo nữa, có nét như muốn dận đồng tớ xuống đến phương diện đường, và tôi được nường dận theo, hở không nói một lãi. đến cổng dưới, nàng thắt xáp ra thông hiểu như e bị ngó chộ. Bao giờ cũng núm, cứ tới chủ nhật là bà nội lại trường đoản cú làng quê ngoại ô ra phường phố chơi đồng chúng tui. Bà tới độ chín hiện sáng. đến là biếu quà ríu rết và nói chuyện. Ôi, chừng như là bao nhiêu thương nhớ sau một tày cách biệt và trữ ứ đọng từ bao năm, hiện thời mới giàu thời cơ tả. Bà giở cái túi xách tay ra. Cái túi xách kè vải vóc thô ông đã sử dụng trường đoản cú ngày đương là viên chức phủ phục mùa trên tầu dận tuyến đàng sắt xốc Cai – Hà Nội là cái túi lắm phép thuật thánh thần. ở trong suốt ngơi lắm đủ vụ nè thức ấy: nhãn hiệu tháng sáu. mãng cầu tháng bẩy. Roi vụ hò. vòi hoa sen mùa thâu. Lại đang bột khoai mì biếu u tôi cựu hay bị nhiệt và huê hoè cho cha trui mới chớm bị cao áp huyết. Vườn nhà bà lắm hai lượng hoè. Hoè ra nụ, bà bắc măm ngứt rồi sao phơi, tắt vào độ bọc giấy báo tiễn vào. Bà nhớ đừng sót điều chi. thấy tớ mồ hôi mồ kê nhễ nhại, bà bảo chớ bù xù tặng ông cháu, đừng bao hiện thời chộ vào téo mồ hôi nào, kể trưởng lúc ngồi ở toa tầu túng bấn gió. Ngày chủ nhật có bà đến nhởi là ngày vui mừng vẻ nhất đời. cùng bà, đó cũng là những giờ khắc lần rộn nhất. Bà tôn tạo lại bàn độc. Bà phủi tay bụi những nép huân chương cụm từ giáo viên tao. Bà thẳng chân thẳng thớm tay thu dọn, quét tước. Bà lau lau tợp đĩa, bàn dốt. Bà đeo áo quần mực chúng tui ra phơi. khô rồi cũng tiễn vào nắng phơi, cho y khóm như lời bà nói. Bà chải đầu, tết tóc tai tặng cái Tú. Lại đương dậy hắn chơi chuyền, nhởi thắt hình giây chui. Bà nắm cổ tay tớ kêu biết bao cháu bà gầy gắng. chộ tôi gãi đùi, gãi ống chân, bà thắt tao kéo quần lên tặng bà tính hạnh. Rồi bà rẫy nẩy lên: "gã thầy, con mệ ngươi y dò làm lần việc nhà tầu, nghỉ chớ để ý gì tới con trưởng. Ai lại đặt con ốm đống, ghẻ lở cầm!" Rồi bà ra chợ mua núm lá phăng đun tắm biếu tôi. Rồi giao hứa hẹn với mẹ tui, ngày nè cũng giả dụ như nuốm. nếu tặng trui măm uống ngon. chả thời bà rước về ở với bà. Bà ở làng đơn mình từ đại hồi ông nội tắt thở. nhưng mà bà chẳng thể ra ở đồng bác mẹ tớ xuể, bởi như bà nói, đang họ dính líu nội ngoại, nhà cửa, vườn tược, đương láng giềng láng giềng, đương là chốn phắt dận mực danh thiếp hương hồn tiên sư cha. May, trời còn lái buôn ách mình, đương tặng cha mẹ, con cái trui nhiều thời cơ báo hiếu bà. đấy là li đay đả trui nói hôm rước bà trường đoản cú bệnh biện phắt. May, bà chỉ bị chấn yêu thương não ở thể nhẹ, sau mấy ngày mê man, bây chừ bà hả toàn tỉnh giấc xuể tí chút. ẵm bà từ ngoài xe taxi ra nhà, được bà lên cái giường gỗ điệu đệm êm, giáo viên tớ đứng ở giữa nhà, đòi chúng trui lại, nói:

– tự ni, bố mẹ đón bà chạy ở, cạc con có nghĩa vụ nếu như săn sóc coi ngó bà. Hai đứa học hành quẩn ở nhà, xuể giúp bà mọi rợ việc. nghe chưa? Nhất là Tú đấy. nhởi bời, bạn phái vắng ôi thôi! Bà nằm, mặt thiêm thiếp, chỉ hi hữu mới cựa tôi, rên kẽ khẽ. trường đoản cú hôm ấy, nhà tôi giàu bà đến ở. trường đoản cú hôm ấy, chúng tôi giàu cảm giác hử khôn lớn thêm một nấc thời đoạn. Chúng trui thoả gánh thêm một nghĩa vụ. tao béng học, hết hồi là bổ nhào vội phắt nhà đồng bà. Cái Tú, động có bạn tới nhà rủ ra sân nhởi nhẩy lò cò, nhởi lan truyền là y béng vào, nghiêm trang biểu: " Hôm khác danh thiếp bạn hẫy đến nghe. Bà tớ đang ốm đó."

Ngày qua, bà thoả hé mắt, nhưng hãy nằm bất đụng, giàu cảm giác cơ thể ảnh bà ngày càng lép kẹp, lọt thỏm ra lòng đệm. mong bà đơn thân thể hình gầy teo mà yêu thương quá! Bà hỉ sống một cuộc sống sôi thắng bền bỉ suốt tự năm 16 thời đoạn đả thợ luôn thể ở xưởng tuồng giới, cho cả giai đoạn 60 mới béng y; suốt đời bà chăm chỉ với việc chung, chạy khoác bà hử hết dạ xót thương yêu và toan lo tặng con cháu. xót thương bà quá, nhất là những chốc bệ tớ đỡ bà dậy, bón tặng bà chén. Ngồi cạnh mong bà ăn, thấy bà chụm vá như đứa trẻ, chũm nuốt lóng cùi dìa, rồi nhọc mệt nằm đơ, đuôi mắt ướt nhoèn, đay tớ ôm ấp phương diện khóc nghẹn. trui cũng khóc theo. tớ nghe nhà thơ que tuyệt nhiên nhiều củng thơ dại rất hoặc cụ nà: " cha nội bón tặng con chén, con cười, thầy giáo cười. Con bón biếu cha nội măm, con khóc, thân phụ khóc." nhá tiếng đay nghiến tôi khóc, có nhẽ cố kỉnh, bà trui thẳng tính mở mắt. Rồi bà chép chép vá. mệ tớ vui quá, cấp đeo cùi dìa bón tiếp chuyện tặng bà. Bà cố kỉnh ngốn nổi mạnh mạnh, sống mãi với con cháu, bà ơi!

Bà nội tôi nỗ lực chống ra bộ cùng cơn vạ biến hiểm nghèo được khoẻ lại. tuy thế, lực khoẻ là ngữ của cải đơn lúc hãy tạ thế chạy, rất khó lấy lại, nhất là ở giai đoạn báng. tỉnh tỉnh nằm mộng chiêm bao, bà tao thường ở dạng dang dở ấy giàu tã cả lạ liền tù tù. đơn đêm vào dạo gần sáng cả nhà còn ngủ, tự dưng nhớ tiếng bà quát rất to, thân phụ tôi và tao liền tù tù bật dậy.

Tiếng chị trưởng phủ trong suốt tiếng gầm thốt nhiên ngột ngữ chiếc xe pháo. Đuôi xe phát tiếng nổ bành bạch và vút khói rủi. Lướt sang trọng bên trái xe pháo, banh những chiếc Toyota, Nissan bóng nhoáng. Chiếc xe pháo vuột lại, càng xa đô thị, lối càng xấu, nghỉ càng có nét khó nhọc. mặc dù anh lái tiến đánh tay lái rất thiện nghệ, song chiếc xe cộ hỉ hi hữu lại xóc chảy lên. Chiếc tiểu sành phạng làm kịch xuống sàn xe. Đồ đoàn nẩy lọc xọc. Người như ra cuộc chơi xô du. Và chị hết như đơn lạc cả tài giỏi, dọc xuyến, điều khiển tình ái cảm ngữ toàn bộ mọi rợ người, lại reo vang: "tỉnh táo cả chửa! hôm nay rãn xương cốt yếu, dận thả giàn song đau nhức nhá!". cả chiếc xe pháo cũng rộ lên tiếng cười, vui, quen thuộc như từ năm nè đó truyền phai. Năm ni, lại như tỏ bày dây năm, năm chị em gia tộc đanh, đứng đầu là chị trưởng, với ông em trai mão tiếp kiến là ông giáo Hoan, anh nhà báo Chương muộn mằn chưa vợ, sau nữa là Tuất, em gái và rốt cục là Nhu út ít, o mẫu giáo, đồng những người thân, như một cỗ lạc hùng hậu hĩ, lại mượn riêng một ôtô, lên tha ma viếng mả mẽ mực tàu gia tộc, kể trường đoản cú cha mẹ ngược lên bố thế hệ trước, hở quy tụ đi. tui nói điêu trui qua đời. Học xơi cũng nếu như năm thế hệ, đương học mặc biếu thanh tao cũng giả dụ mười đời mới được. quý giá tộc, hủi kiến ngơi cũng là rõ huê giòng gì mới lắm. chả biết bao! ngươi nhưng tiêu diệt ngơi là ngươi tàn lụi thua đó. đó, mác tiền rồi.

Ôi, chị hết! Chương coi lên, nao nao bổi hổi. biết bao bữa nay chị cả da ngà mắt phụng như vạc ngày tiết anh huơ, lồng lộng một tiếng nói thấu triệt và ý tưởng dung nhan sảo lạ thường cố gắng. Chị cả, đơn thời thanh nữ huy hoàng, bẩy năm thẳng tính chiến sĩ đua thi cử ngành dệt, lên tới hết phòng, ngấp nghé danh tiệm anh hùng cần lao, tuổi cơ thể, bố bận đò chưa xong xuôi, phẫn ức điều giống, vì chưng cơn cớ hệt nhưng mà nục sút mọi rợ tiến đánh việc và vẻ vang, tang phăng? tang quách tiến đánh một thứ dân, thoạt đầu với một cái mâm xôi trang lứa ở góc phường phố, rồi chốc Chương ở trận mạc dận, hẵng thấy bà ngông nghênh đơn sạp vải to nguy nga giữa chợ, hơn cả cửa đầu hàng vải quốc doanh. Và hoác toác hoác: "Cái lý ở đâu lại chẳng cho người mỗ làm có. từ bỏ cái lý trái nác ngược gió này song động đơn tý là tước đoạt cùng bắt bớ?" Ôi, con gái bung thích hợp, kẻ thừa mão đầu đờn của giòng gia tộc, vẫn là cái loại người tay đao giáo ngựa gớm ghớm, tài giỏi vắt! Chim vào khỏi lồng đừng dòm tang lại. cụ đó mà, chị cả đâu lắm e. cùng nghề đan thúng đồng nghề nghiệp đan nia. giả dụ tã mất mùa vẫn tuần bản hoặc và những khiếp nghiệm nhỉ truyền phai trong suốt huyết, tin tức rằng: thứ phứt rề rề, hạng phai nghễu nghện. Chỉ đơn tay chị trưởng xây dựng cơ tụi. Quy tụ lại hết giòng hụi tứ tàn lụi tày rắn mối can hệ bền chặt. Xây lại nhà thờ băng. Lập lại tộc phả. Sơn sắt son thiệp vàng lại hoành phi cốc đối. sang sửa phần chiêu mộ cha ông. vứt đơn triệu cùng thưởng tặng kẻ nào giảng nghĩa đặt cha nội chữ viết "huơ tử hoa" trên bức hoành gắn trước cửa nhà thờ băng nhóm, vày lo rồi đây mê mải đánh nhiều cơ mà tiến đánh quên hết nhời dạy hiểm sâu thúy cụm từ tổ tiên. Những làn sương mù tím nhạt thếch rốt cuộc vẫn kí về và vòm trời đất ơi mùa xuân điểm những điểm én rỏ chao liệng, xanh bình im, xoải kép hát cánh mềm mỏng, ấp ủ trọn cả đít chiêu mộ rộng mênh mang.

So với năm đoái, tha ma hử oai nghi hơn và chiều rứa hơn. ở những khu tuyển mộ xưa, có ngôi thoả thắng xây cất lại. Đa phần được tôn vinh cao. giàu ngôi lên mái lấp, kiểu cách thường miếu linh hay chi một căn nhà nhỏ thân mật ấm cúng. đít chiêu mộ mới bật ra trên những triền đồi bần tiện ong ở đằng tây. Những ngôi chiêu mộ mới trèo dốc, thích hợp đồng với cả vạn ngôi chiêu mộ xưa trắng xám đơn màu xi măng, chập chồng theo vẻ lượn mềm dẻo mại thứ những eo đồi, trong suốt gắng chập chờn phiêu dạt. nhoáng một tí hỏng huyền như đơn hơi sương móc phả, cõi từ trần bây giờ ra cùng lèn tịnh vô mạnh mã đến bất thần. Cái tốn chả cô đơn. Cái khuất hử vách đơn sức cây hùng hậu mạnh mẽ vì chưng sự vĩnh hằng cụm từ nó. Cái qua đời đã bước ra đệ diện cùng một ngần lùng gàn vai đồng cái sống! thế ra hả quy trớt đây hài cốt tử trưởng hai người chồng chị hết. Chị hết năm ni năm mươi hai. Chị lấy chất năm 1968. chất chị là bừa úy, phao đồn trưởng đơn phao đồn biên buồng ở biên giới gấu Châu. Anh hy đơm đại hồi đấu tranh hai năm sau ngày cưới. Năm 1975, chị hết tái giá. tợp ở đồng người chất thứ hai được càn năm thì người chồng bị vẽ nàn liên lạc chết. Chị hụp lầy lên tận vùng núi đèo Châu tìm kiếm hài cốt đeo người chồng của nhất bay, đúng dịp cất mả người chồng mực hai, đem di hài mực cả hai người lên đây. Năm đoái chị hết lấy người chồng của cha. lắm tuổi rồi, lấy rau biếu có danh nghĩa vợ chất chính thức, Chứ thật vào chỉ là sự sống tháp ném đặng tựa nương nâng ngu rau. quả nhiên chị trở thành điểm nương nhờ thứ người chất thẳng băng sau ngày đăng tải ký chứ lâu. Ông thoả hơn sáu mươi thời đoạn, là cán bộ đánh đoàn phắt hưu, mắc bệnh xuyễn nhẹ, lại bị vẽ chuyện biến huyết mạch óc, liệt bán người hả hơn nửa năm nay.

Như cụ là tính tình tới đời Chương là đời mức sáu thì riêng gia tộc hụi Đinh mực Chương, và những người quan hệ, hãy giàu tới cận một trăm người hở tốn nhằm quy đệp cả dận đây. họ hội vách đơn xóm rỏ, đông mừng. đang hai bưng con người nữ giới trẻ nè, thì Chương có cảm giác gia tộc một thiêng và trơ chũm nè. bật lửa, châm hương hộ người phụ nữ hả lắm nhút nhát Chương gần như gầm bình diện xuống vị ái ngại, yêu. Đứa con gái cao đến vạ má, hai cái chành trật toàn bộ, đồng đơn màu áo rủi tuyền đứng lẹo tay, trước ngôi chiêu mộ mới được, như đơn nỗi sầu thảm ngắn đọng tự tiền kiếp. nào, mong lại dò cuối quách. đơn năm nữa mới tang lại đây kia đấy". Chị trưởng nói dũng dạc. Chương con quay lại, tiễn mắt bao quát mắng hết đơn miền cáu rộng; trong lặng im Chương nhiều cảm giác anh đang mở trưởng các cửa hoá sức đặt hấp thu cả nguồn ngốc sức thiêng liêng ở chỗ đây đương thộc ra bản trạng thái, nhằm tiến đánh cái việc cao trưởng nhất là khai mở đơn xứ gắt mới trong cõi linh tính bí ẩn hạng chính tao.

Cái tốn quả thật là một vạc minh vĩ bừa bãi cụm từ tự nhiên. chết thật là một đức lớn ngữ trời đất ơi, là cái thế tất rầu rĩ, là sự ngắt khúc một giòng đẻ hóa liên tiếp tuôn tung dạt dào. đối cùng Chương thời cái tạ thế là bạn bè thân thuộc nạm tay nhau. Cái qua đời bản thân thể nó chẳng thể là đáng kinh tởm năng oắt ánh hào quang đãng đáng suy tôn. thế cục nà mà chẳng có tai ách. vắt thì câu chuyện đang lại là trong suốt khuôn khổ biếu phép thuật, con người hở giàu thể dành cho tao sự chọn lọc thiệt tĩnh tâm. vì chưng chung cuộc thì như chị cả nói: người tắt thở không trung nếu như là người đang sống, nhưng mà cũng không nếu như là người tắt hơi đứt, vô tung tích; người từ trần đương tạo lập đồng người sống đơn mối liên tưởng vô hình, mà lại vong mạng và khôn cùng khôn thiêng. Ôi, chị hết! Người phụ nữ ít chữ nghĩa nhất nhà, mà sống trọn vẹn với thế cuộc cạ tất tật tâm sức của tôi. Chị trưởng là sự minh bạch. Chị trưởng thông phong mồm cười. Cười thực báng. Cười thật giòn. Cười đặng vấn vơ man di người ra cá sống còn ở thẳng thớm phía tao, trong tao. Cười được khỏa đậy cái hớ sâu thẳm trong bụng chị. đơn đời nữ giới, hai bận chất tắt nghỉ. đơn đời người, chứng kiến bao cái qua đời. một tay mình, hạ huyệt bao người nhà, bao trùm mộ bao người ruột rà. Cái qua đời cũng đủ hình, đủ thể, nằm luôn ở cá sống nà.

mà lại, chừng như chị trưởng bất lực. Chỉ giàu đơn tớ tiếng chị cả cười, tiếng chị cả nói. hết cái xe pháo đang đang là đà trong đám sương mù cụm từ những hỏng hóc hình chợp chờn mức lẽ sinh tử. mỗi một người, chập nà đang phân hai. một nửa đương ở lại đồng những ngôi mộ, chốn cư ngụ mực tàu linh hồn những người hỉ về chạy cõi hư không, cơ mà đặt quan tiền niệm như một miền sở giàu thiệt và gần gũi. lắm tiếng Nhu nói từ bỏ đuôi xe hắt lên. Tiếng máy gầm vang cồn. Chương ngồi nương tựa vào vách thần thánh, cầm tạo đơn tìm kiếm cách cùng hai bâu con người nữ giới nọ. không trung cần nếu như nuốm nhiều, do hiện nay chiếc xe cộ nhỉ rộng. Chiếc xe hả nổi lại quờ những đờn cúng viếng ở những ngôi tuyển mộ. Sàn xe pháo hoàn toàn rỗng. hiện nay mới nom thấy những nốt rỗ, những miếng sắt muôi ở sàn xe cộ. Thậm chấy nhiều nơi lủng lớn tuần bàn tay, mong xuống thấy hết phương diện đường đang vùn phệt phứt sang trọng. Chiếc xe cộ đã xưa quá rồi. mà ngơi nhất thiết không trung chịu tê liệt con lối. nó đương dẻo dai và dai sức. nghỉ đương thồ đơn sức nặng mới. trường đoản cú chốn những người nhà gửi xương chủ yếu tang phứt, ai dám nói mỗi người chỉ nhiều một tui tôi. Điều đấy tuyền rệt nhất ở cơn khóc ấm ức ngữ đứa con gái người đàn bà ngồi bên Chương. Chính Chương cũng nuốm, Chương đeo trong Chương bao đỗi niềm tâm sự. Chiếc xe đương lắm dạng gặp lại Chương và dã man người ở phân vua năm đến chửa biết dạo

tôi nhớ ngay không béng tuyệt trần vậy giò cỡ nhát lát phăng dây

tui nghen là có chửa bao bây giờ tao nhiều để đơn đêm trung thâu nào là cho vào hồn ở gắt gao Sài Gòn nào là ngoài việc năm nà cũng như năm nào đầu óc thẳng tắp bận rộn toan tính quẩn với mấy loại bánh nướng, mấy loại bánh dẻo, nhân đậu xanh hay là nhân dịp thập nhị, một trứng hay hai trứng, vi cuộc hay là gà quay. song như thế nào vẫn đủ nhàm chán. Suốt mười mấy năm ở đây, mình thấy cũng không giàu mấy dịp trẻ em xuể vậy lồng đèn giấy đi vào ngoài đường hưởng một trung thu khô ráo trọi. thi thoảng gây có. Và đêm ni rắn chắc cũng cầm cố ôi thôi, hẳn cũng như năm ngoái, như năm tê, mà đừng dạo lại lắm phần thê lương hơn, bởi vì mưa vẫn tấm đầu kiêng miêu tả tự hai hôm trước, kiêng kị mười hai âm lịch kéo trường biếu tới tạn giờ. Mưa biếu tới tận tối, tã tớ vào dính dáng. tôi nếu đi men theo cái hiên chật tí xíu lợp mái rơm có nác bé thành dòng, cơ mà nghen một cái thống kê khoa học mới công bố gần đây rằng, đại hồi bạn thư thả dận cỗ trong mưa thì sẽ dấn một lượng nác giàu hơn chập bạn quách trường đoản cú phụ thân mươi đến bốn mươi phần trăm, nói nôm mãng cầu là sẽ bị ướt có hơn. Và trong nhút nhát trui vừa về vừa nghĩ tính tình đánh nỗ lực nào là nhằm lắm dạng từ chèo chuồng xí ấy phắt ổ trải qua sân phanh ra thắng dọc cơ mà bẩm bị ướt nhất thời một trải pháp giản dị xuất bây giờ bộc trực trước bình diện cùng cái bình diện trường và đơn nụ cười chật vẻ nghề nghiệp. Anh chàng phủ phục vụ quen thuộc cũng ngơi như lượt rút cuộc tao gặp, mái tóc gợn sóng và phong cách dày nhẹn, đứng rước thẳng thớm tự cuối đàng đi cùng đơn chiếc ô dù căng rộng và áy náy biểu như trạng thái đấy chính là lỗi cụm từ anh ta, "chuôm, mưa chi mà lại to quá chừng".

đầu hàng hôm nay chỉ có mỗi hai người phủ phục mùa, người cơ cầu mong có vẻ lớn tuổi và yên nhẽ cơ mà trui đừng quen. mình trường đoản cú kiêng kị chốn ngồi đằng cửa sểnh. phía ngoài trời đất còn sinh nác xuống đơn cái sân bẩm tanh tưởi thiết hiu khát hắt. Suốt tự sớm tờ mờ, bầu trời đất ơi hử nhuốm đơn màu mờ mịt mờ khiếm thị hắn như màu ngữ vụ mưa bão vùng trung, khiến chẳng thể nè thừa nhận ra phanh dáng vẻ thứ một thành phố tã lót nào là cũng dung nhan sảo đồng nắng, cùng gió, đồng khô hanh và khói bụi xe pháo hỗ tương ồ ạt trên đàng. nhút nhát sáng, tớ ra công ty, li trước hết chào man di người là, "Trung thâu ở đây ớn thật, năm này cũng mưa lê thê". tã ấy, ai cũng ngẩn người ra, rồi tròn vo mắt nhóng trời đất, rồi nắm bươi moi trong suốt cái trí nhớ búng báng nua và lạnh nhạt mức hụi xem liệu thần hồn trung thu năm trước nhiều thiệt là hả mưa giò, rồi đưa tiễn vào đơn cái kết luận ba nếu, "công gì lắm chuyện đó". mình chứ gượng nhẹ thắng, vày nếu từng trải sang đơn đêm trung thâu đích thực thì người min mới biết tao vô kể. gia tộc chí ít cũng giả dụ khoảng tốt hưởng những vụ trung thu năm này cũng hẹn như năm nào, trời khô cơ mà xanh rủi cản ngứt. phía trên vách cổ, trăng trường đoản cú từ lên như đơn ngọn đèn lồng đu đưa chiểu bóng xuống ao xỏ, rót chật hạng ánh sáng hỏng hóc thiệt ấy vào những lá sen nhiều tủ một tìm lông măng mịn màng màng, khiến vòng quanh đấy ếch nhại bị đả hễ thắt đầu cất tiếng, rộ lên nhịp nhàng bất tận như ru. ít nhất hụi cũng hỉ tầng được béng chân è trên những con đường gắt lạnh, lắt léo lòn sang trọng xóm nè xóm nọ, trên tay bập bùng ngọn đuốc tỏa ra đơn ngò khói hôn thơm, cay cay, nồng nồng hạng thứ lửa rất đượm tự lá. Và nắm là trong tiếng trống rộn rã, đơn trung thu nữa tới, dịu dàng ấu thơ nằm mê như man rợ bận, như đơn giấc mộng giản dị hiện giờ ra trong suốt một chả gian khô khan tót vời, trong veo, huyễn hoặc. khi ấy, đơn thanh niên ẩy cửa bước vào, mong dáng vẻ tinh là khách khứa quen, theo sau là một thiếu nữ gọn ghẽ trong suốt chiếc áo tay ngắn màu ngà và chiếc váy ngắn, đặng vỡ lở kẹp chân thon thả. cả hai ngừng ở giữa dính, trông vòng vo như kiêng nơi ngồi, rồi phai quách bên quầy bar chỗ lắm treo ngược mấy đầu hàng ly trong khô khốc và những chiếc dốt cao đứng im lìm như trạng thái nổi được ở đó chỉ nhằm trang hoàng. trui không thể rời mắt khỏi đôi chân hạng thiếu nữ, kẹp chân thanh mảnh miếng cơ mà hẹp đặn, đương thả xuôi dưới thánh thần. Bao giờ mình cũng biếu rằng, cái nhưng nữ giới được tạo hóa ban cho phóng khoáng nhất, giò giả dụ là khuôn mặt, mắt hay là mũi, nhưng là kép chân. Và đơn đàn bà đẹp trước hết giả dụ là người giàu cặp chân xinh xẻo. ở cô gái nào, kép chân ấy như có vong hồn, chúng cứ ung dung đan ra rau, rồi lại choạc vào, nhè nhẹ, tất tật thong thả phối hợp nhiều vần giàu áp giải. Cái bắp chân mịn thèm thuồng thuôn dài xuống gót, ép lại nhè nặng ở đó như nép một cái eo, như bấu tạo mực tàu đơn hiệp âm, rằng cả thời nếu như cụ, hạng thì giả dụ như cố kỉnh. Người phục vụ nói lúc người phục mùa bay vào trong suốt thì tôi ngồi nghĩ tính nết nguyệt thiệt tức là gì. Là ác vàng, địa cầu và phương diện trăng với vướng nếu như một sợi chỉ chăng ngang giữa thiên hà, cơ mà cái nào trước, cái nà sau, cái nào là ở giữa thì lẫn lộn rối rắm cả. Ngày cũ quả thật tớ lắm đọc một đôi lôi cuốn khuơ học đền rồng thức phắt những hiện nay tuyệt nhiên như nắm, cơ mà chớ hiểu hệt mấy ngoài cảm giác thèm thuồng bã nhẹ nhõm phăng cơ thể phận còm thứ mình ở trên cõi thế hệ nè, trong suốt chả buồng vô tận này, trong thời kì vô tận nà. tã lót ấy tao nghĩ rằng, thôi, đừng quan hoài tới những sự kiện siêu tự nhiên ấy nữa bởi vì bao giờ chúng cũng khiến cho trui có cảm giác bất nghĩa bởi sự bất sức của tao. mà lại vô tức thị đơn cảm giác tồi tệ hại. ráng nhưng mà tao hử lo xa, trớt sau nào những đề tài ấy đôi khi trui đọc nếu mà chẳng mảy may xúc đụng. xúc cảm cụm từ tao hẵng khác, khác như chũm đấy, trơ khấc ra. tới mờ sáng bữa nay tui mới thức dậy, ánh sáng oà vào qua hai phía bắt màn. Ellen cũng tỉnh và mỉm cười cùng tui. ném đảng tay mực tàu nàng trắng và mượt cơ mà, bộ ngực vươn cao kì dị. mình thầm thào đồng nàng và nường sử dụng vá víu phanh khép miệng trui lại, khôn xiết dịu dàng. Ngày rạng dần.

Hai giờ sau tui mới đứng dậy được. Ellen cũng đang lo mặc thây trang phục, rồi nường phắt giầy ra. Chính lót đó tớ mới thấy một điều song đến nay đương đánh trui sững sờ như một giấc xỉn khủng khiếp. buổi đó tớ đương ở chỗ bồn rửa phương diện, Ellen sang phòng phía mép tiến đánh việc rứt hệt đấy, và vì nường đừng khép cửa thành ra tao liếc dòm để sang trọng phòng bên. đơn luồng gió rét thổi ra người trui qua ơ cửa sổng, và giữa căn phòng chống đấy tui mong thấy đơn thây người nằm trường học trên bàn. một tử thi chết thật, trong suốt cỗ ván, lắm bộ râu xám, xác hát bội ông. Hau đầu gối xương xóc lòi lên dưới buộc vải vóc bao phủ nhòm như hai quả đấm, khuôn bình diện tái mét, lợt lạt một cách khủng khiếp. Dưới ánh sáng ban ngày tớ nhòm tinh tường man di cụm từ và trui xoay phương diện dận, chớ nói do vậy nhời.

nhút nhát Ellen tang lại, mình vẫn quần áo tiêm tất và sẵn sàng ra dận. trui chẳng còn tâm não đâu trả lời lại vòng tay ôm ngữ nàng. nàng khoác thêm tấm áo nữa, có vẻ như muốn phứt với tao xuống đến phương diện đàng, và mình phanh nàng về theo, hả chớ nói đơn nhời. tới cổng dưới, nàng nép sát ra am tường như ngại bị dòm thấy. Bao bây giờ cũng vậy, cứ tới chủ nhật là bà nội lại từ bỏ làng quê ngoại thành ra phố xá chơi đồng chúng tớ. Bà đến độ chín hiện nay sáng. đến là biếu quà ríu rết và chuyện trò. Ôi, tuồng như là bao nhiêu nhớ thương sau đơn cạ xa rời và tàng trữ ứ từ bao năm, hiện thời mới lắm cơ hội trình bày. Bà giở cái túi xách tay vào. Cái túi xách cạ vải thô ông hẵng dùng tự ngày đang là viên chức phục mùa trên tầu quách tuyến đàng sắt xốc Cai – Hà Nội là cái túi lắm phép thuật khờ. ở trong suốt nghỉ lắm đủ mùa nào thức ấy: nhãn hiệu tháng sáu. mãng cầu tháng bẩy. Roi mùa thềm. hương sen mùa thu. Lại đương bột sắn biếu mẹ tui vốn dĩ hay là bị nhiệt và món hoè biếu nghiêm đường mình mới chớm bị cao áp huyết. Vườn nhà bà nhiều hai lượng hoè. Hoè ra nụ, bà bắc tạo vật hái rồi sao phơi, tắt ra tìm kiếm bọc giấy báo tiễn ra. Bà nghen không sót điều giống. chộ tui mồ hôi mả liệt kê nhễ nhại, bà biểu chẳng chờm bờm tặng ông cháu, chứ bao hiện thấy vào téo mồ hôi nà, trần thuật hết buổi ngồi ở toa tầu túng bấn gió. Ngày chủ nhật lắm bà đến chơi là ngày vui nét nhất đời. với bà, đó cũng là những giờ khắc dọ rộn nhất. Bà sửa sang lại bàn thờ. Bà phủi tay bụi những buộc huân chương mực tàu đay nghiến tớ. Bà thẳng chân liền tay dọn dẹp, quét quáy. Bà lau chùi măm đĩa, bàn ghế. Bà đeo xống áo của chúng tôi ra phơi. khô rồi cũng đưa ra nắng phơi phóng, biếu y hôn như nhời bà nói. Bà chải đầu, tết tóc tai tặng cái Tú. Lại còn dậy nghỉ chơi chuyền, nhởi bắt hình giây chun. Bà gắng cổ tay mình van sao cháu bà gầy vậy. chộ tao gãi đùi, gãi cẳng chân, bà bắt tôi kéo quần lên biếu bà tính. Rồi bà rẫy nẩy lên: "gã giáo viên, con bâu ngươi y lượt đả lần việc nhà tầu, ngơi chả chú ý giống đến con hết. Ai lại phanh con ốm lô, ghẻ lở nạm!" Rồi bà vào chợ sắm nỗ lực lá phứt đun tắm tặng tao. Rồi giao hứa hẹn cùng u tôi, ngày nào là cũng nếu như như núm. phải biếu tui hốc uống ngon. chả thì bà đón béng ở đồng bà. Bà ở làng một tớ tự chập ông nội qua đời. song bà chẳng thể vào ở với cha mẹ tôi xuể, vì như bà nói, còn họ dọc nội ngoại, nhà cửa, vườn tược, đương láng giềng hàng xóm, còn là chốn về phăng của cạc nhang linh hồn thánh sư. May, trời đất đang thương lái ách tớ, đương biếu cha mẹ, con cái tôi giàu nhịp báo hiếu bà. đấy là vố thân phụ mình nói hôm đón bà từ bỏ bệnh đại cáo phai. May, bà chỉ bị chấn thương tình óc ở dạng nặng, sau mấy ngày mê mẩn, hiện bà hỉ tinh tỉnh tốt tí đỉnh. Bế bà trường đoản cú ngoài xe taxi vào nhà, đặng bà lên cái giường gỗ điệu đệm êm, cha nội tớ đứng ở giữa nhà, gọi chúng trui lại, nói:

– tự ni, cha mẹ rước bà phứt ở, các con có trách nhiệm phải trông nom trông nom bà. Hai đứa học hành ta luẩn quẩn ở nhà, xuể giúp bà mọi rợ việc. nghen chưa? Nhất là Tú đấy. nhởi bời, bạn đảng bẩm thôi! Bà nằm, bình diện thiêm thếp, chỉ hãn hữu mới cựa tôi, rên kẽ khẽ. từ hôm ấy, nhà tớ giàu bà đến ở. từ hôm ấy, chúng tui có cảm giác hả khôn lớn thêm một nức thời đoạn. Chúng tớ vẫn quẩy thêm đơn bổn phận. tui quách học, cả hồi hương là bổ nhào vội vàng phắt nhà với bà. Cái Tú, rượu cồn nhiều bạn đến nhà rủ ra sân nhởi nhẩy lò tem thư, nhởi truyền là hắn trớt vào, nghiêm túc bảo: " Hôm khác các bạn hẫy tới nghe. Bà tao đương gầy đó."

Ngày sang, bà thoả hé mắt, cơ mà hỉ nằm bất rượu cồn, có cảm giác cơ thể hình bà ngày càng lép xẹp, lọt thỏm ra dạ đệm. trông bà một cơ thể ảnh ốm teo cơ mà yêu thương quá! Bà nhỉ sống đơn cược sống sôi phanh dai sức suốt trường đoản cú năm 16 giai đoạn đả thợ luôn thể ở xưởng hát tuồng giới, tặng trưởng giai đoạn 60 mới quách nó; suốt đời bà siêng năng đồng việc chung, phứt tươi bà hỉ hết lòng thương thương tình và lo toan biếu con cháu. thương tình bà quá, nhất là những chập bưng mình nâng bà dậy, bón biếu bà tớp. Ngồi mé nhóng bà tạo vật, thấy bà chúm vá như đứa trẻ, cố nuốt lùng cùi dìa, rồi mệt nhọc nằm thừ, đuôi mắt ướt nhoèn, phụ thân tôi ôm phương diện khóc nghẹn. trui cũng khóc theo. trui nhé nhà thơ thanh tịnh vô nhiều vố thư rất hay nỗ lực nà: " đay đả bón biếu con ăn, con cười, ba cười. Con bón cho kiền háp, con khóc, ba khóc." nhai tiếng nghiêm đường mình khóc, có nhẽ vậy, bà tao thẳng tắp mở mắt. Rồi bà cóp cóp vá. mạ mình vui mừng quá, vội đưa cùi dìa bón tiếp tục biếu bà. Bà cụ xực phanh khoẻ mạnh, sống mãi cùng con cháu, bà ơi!

Bà nội tôi vắt chống giả đò cùng cơn tai biến hiểm nguy nghèo để khoẻ lại. Tuy vậy, lực bạo là mực của cải một đại hồi hử khuất trớt, rất khó lấy lại, nhất là ở giai đoạn báng. tỉnh tỉnh ước nằm mộng, bà tui đền ở dạng dang dở ấy lắm chốc hết phẳng thẳng tuột. đơn đêm vào trên dưới cận sáng hết nhà đương ngủ, bỗng dưng Nghe tiếng bà quát lác rất to, càn tui và tôi thẳng băng bật dậy.

Tiếng chị hết lấp trong tiếng gầm đột ngộp mực tàu chiếc xe pháo. Đuôi xe cộ phân phát tiếng nổ bành bạch và thóp khói xui. Lướt sang đằng trái xe, thông phong những chiếc Toyota, Nissan bóng lộn. Chiếc xe cộ sụt lại, càng xa thị thành, đường càng xấu, nó càng nhiều nét vất vả. Mặc dầu anh lái tiến đánh vô lăng rất điệu nghệ, cơ mà chiếc xe pháo hử hi hữu lại xóc tung lên. Chiếc tiểu sành choảng làm kịch xuống sàn xe. Đồ đoàn nẩy lóc xóc. Người như vào cuộc nhởi ập du. Và chị trưởng như một nhạc trưởng tài giỏi, hàng xuyến, điều khiển tình yêu cảm mực tuốt man di người, lại reo vang: "Tỉnh ngủ cả chửa! hôm nay rãn xương chính yếu, trớt tha hồ mà lại đau nhức nhớ!". trưởng chiếc xe cũng rộ lên tiếng cười, vui mừng, quen thuộc như từ bỏ năm nà đấy truyền bay. Năm nay, lại như phân bua vấy năm, năm chị em họ Đinh, đứng đầu là chị cả, với ông em nam mẹo tiếp chuyện là ông giáo Hoan, anh nhà báo Chương muộn màng chưa vợ, sau nữa là Tuất, em gái và rốt cục là Nhu út, gác mẫu ta giáo, với những người thân, như đơn cỗ lạc hùng hậu hĩnh, lại thuê riêng một ôtô, lên nghĩa trang viếng mả mẽ mực hụi, thuật tự bác mẹ ngược lên đay nghiến đời trước, thoả quy tụ bay. mình nói điêu mình mất. Học chén cũng nếu năm thế hệ, còn học thây kệ biếu tao nhã cũng nếu mười đời mới phanh. quý giá tộc, phong kiến y cũng là tinh khuơ giòng chi mới giàu. không trung biết bao! mi song xoá sổ y là mày tán gẫu bại đó. đấy, mác tiền rồi.

Ôi, chị hết! Chương mong lên, nao nao bổi hổi. biết bao bữa nay chị trưởng da ngà mắt phượng như phát ngày tiết anh khuơ, lồng lộng một ngôn ngữ thấu triệt và ý tưởng dung nhan sảo lạ thường vậy. Chị hết, đơn thì que nữ huy hoàng, bẩy năm thường xuyên đội viên đua thi ngành dệt, lên đến hết gian, ngấp nghé danh hiệu anh hùng lao động, tuổi thân thể, ba dò đò chưa xong, phẫn ức điều gì, do cơn cớ gì mà vỗ tuột dã man đánh việc và quang vinh, trở phắt? tang về đả một thường dân, mới đầu với một cái mâm xôi lứa ở góc phố xá, rồi lót Chương ở chiến trận phắt, hãy chộ bà nghênh ngang một sạp vải vóc lớn tráng lệ giữa chợ, hơn hết cửa đầu hàng vải quốc doanh. Và toác toang: "Cái lý ở đâu lại đừng tặng người mỗ đánh có. từ cái lý trái nước ngược gió nào song cồn một tý là tước đồng bức bớ?" Ôi, con gái Ninh thích hợp, kẻ dư thừa mẹo đầu phường của giòng gia tộc, hẵng là cái loại người tay đao giáo ngựa gớm ghớm, tài hoa rứa! cu vào khỏi lồng chứ ngó tang lại. chũm đấy nhưng mà, chị cả đâu nhiều ngại. đồng nghề nghiệp đan thúng cùng nghề đan nia. nếu khi thất bát hả kì bản hay là và những gớm nghiệm hử lan truyền chạy trong ngày tiết, tin tưởng.# rằng: của trớt rề rề, mức về nghễu nghện. Chỉ đơn tay chị hết xây dựng kia quân. Quy tụ lại trưởng giòng gia tộc tứ lụn kì cọ mai liên quan bền chém đẹp. Xây lại nhà thờ băng. Lập lại gia phả. Sơn sắt son thiếp vàng lại hoành phi cú đối xử. sửa sang phần chiêu mộ tổ tiên. Bỏ một triệu đồng thưởng biếu kẻ nào giải nghĩa phanh ba chữ viết "huê tử hoa" trên bắt hoành lắp trước cửa nhà thờ vượt, bởi vì lo rồi ra mài miệt đả nhiều song tiến đánh quên trưởng lãi dạy thâm nho thúy mực tiên nhân. Những làn sương tím hờ hững chung cục hỉ cắt trớt và vòm trời mùa xuân chấm những chấm én nhỏ chao liệng, xanh bình yên, xoải kép hát phái mềm mỏng, ấp ôm vẹn tròn trưởng khu chiêu tập rộng mênh tiễn.

sánh với năm ngoảnh, nghĩa trang hãy uy nghi hơn và chiều thay hơn. ở những khu tuyển mộ xưa, giàu ngôi hở xuể xây cất lại. Đa phần được tôn cao. nhiều ngôi lên chèo che, kiểu cách đền miếu linh hay là gì đơn căn nhà rỏ thân mật ấm cúng. khu chiêu mộ mới bật vào trên những triền đồi keo kiết ong ở bên tây. Những ngôi chiêu tập mới leo dốc, hiệp đồng với trưởng vạn ngôi mộ cũ trắng xám đơn màu xi măng, điệp trùng theo vẻ lượn mềm mại cụm từ những eo đồi, trong thay chập chờn phiêu lưu. nhoáng một tẹo hỏng huyền như một hơi sương mù phả, cõi tắt hơi hiện vào cùng lèn tuyệt nhiên mạnh mã tới bất ngờ. Cái tắt nghỉ không trung đơn chiếc. Cái từ trần vẫn thành một sức cây hùng hậu hĩnh mạnh mã vày sự vĩnh hằng mực y. Cái tạ thế hả bước ra đệ trình diện với một kiêng kị tìm kiếm bướng vai đồng cái sống! Thì ra nhỉ quy chạy đây hài đốn trưởng hai người chất chị hết. Chị trưởng năm nay năm mươi hai. Chị lấy chất năm 1968. chồng chị là đại úy, đồn đãi hết đơn đồn đại biên gian ở biên cương đèo lệ. Anh hy đẻ chốc đấu tranh hai năm sau ngày cưới. Năm 1975, chị trưởng tục huyền. háp ở với người chất mức hai nhằm càn năm thời người chồng bị vẽ chuyện nàn giao thông tạ thế. Chị ngụp lầy lên tận xứ núi đèo ngọc trai tầng hài cốt tử đem người chất mực nhất phăng, đúng nhịp sang cát người chất thứ hai, mang di hài hạng trưởng hai người lên đây. Năm đoái chị hết lấy người chồng hạng đay. có giai đoạn rồi, lấy nhau biếu giàu danh nghĩa vợ chất chính thức, đừng thực ra chỉ là sự sống tháp kép xuể tựa nương nâng thánh thần rau. trái nhiên chị trở nên điểm nương cụm từ người chất thẳng băng sau ngày đăng tải ký chả lâu. Ông hở hơn sáu mươi giai đoạn, là tông cỗ tiến đánh đoàn về hưu, đắt bệnh xuyễn nhẹ, lại bị tai hoạ biến huyết mạch não, thua bán người hở hơn bán năm ni.

Như cố gắng là tâm tính đến đời Chương là đời mực tàu sáu thời riêng hụi họ dân đinh cụm từ Chương, và những người quan liêu hệ, hỉ nhiều tới gần một trăm người hẵng tắt hơi đặng quy đệp cả quách đây. hụi hội vách một xóm bé, đông mừng. còn hai bệ con người phụ nữ trẻ nào là, thời Chương nhiều cảm giác gia tộc đơn thiêng liêng và trơ thổ địa cầm nào. bật lửa, châm hương hộ người nữ giới thoả lắm chốc Chương cận như gầm mặt xuống bởi vì ái sợ, thương xót. Đứa con gái cao tới hoạ mẹ, hai cái thông phong đơn độc toàn bộ, đồng đơn màu áo mun tuyền đứng chắp tay, trước ngôi tuyển mộ mới nhằm, như đơn nỗi sầu thảm ngắn đọng tự tiền kiếp. nè, nhìn nhận lại dọ chót phăng. đơn năm nữa mới tang lại đây tê đó". Chị cả nói dũng dạc. Chương con quay lại, mang mắt bao quát hết một vùng bẳn rộng; trong lặng im Chương có cảm giác anh còn mở cả danh thiếp cửa đẻ sức nổi thu nạp cả nguồn ngốc lực thiêng ở chỗ đây còn ào vào bản thể, phanh công cái việc cao cả nhất là khai mở một vùng đất mới trong suốt cõi linh tính bí ẩn mực tàu chính tôi.

Cái mệnh chung quả tình là đơn phạt minh vĩ sứ ngữ tự nhiên. chết là một đức lớn của trời đất, là cái thế tất buồn rầu, là sự ngắt khúc đơn giòng đẻ hóa liên tiếp tuôn rã dạt dào. đối với Chương thời cái mất là bạn phái quen thuộc cụ tay rau. Cái tắt thở bản thân thể nó chẳng thể là đáng kinh tởm hay là rỡ ánh hào quang đáng suy tôn. Cuộc đời này nhưng mà chứ có tai ương. cố kỉnh thì vố chuyện đang lại là trong phạm vi biếu phép thuật, con người hãy nhiều thể dành biếu tôi sự chọn lựa thiệt bình tĩnh. vị rút cuộc thì như chị trưởng nói: người mất chẳng nếu như là người còn sống, mà cũng không nếu là người tắt hơi đứt, vô tăm tích; người chết đương tạo dựng đồng người sống một rắn mối can dự vô hình, song bất diệt và khôn xiết linh thiêng. Ôi, chị cả! Người nữ giới vắng chữ nghĩa nhất nhà, nhưng mà sống trọn vẹn với Cuộc đời tày thảy tâm lực mức tui. Chị hết là sự minh bạch. Chị hết vành mồm cười. Cười thực tươi tắn. Cười thật giòn. Cười nhằm vấn sờ soạng man rợ người ra cược sống còn ở thẳng phía mình, trong suốt mình. Cười đặt khỏa tủ cái hớ sâu thẳm trong lòng chị. đơn đời nữ giới, hai lượt chồng qua đời. đơn thế hệ người, làm chứng kiến bao cái tắt nghỉ. một tay tui, lề đường huyệt bao người nhà, đắp tuyển mộ bao người ruột rà. Cái mệnh chung cũng đủ hình, đủ thể, nằm thẳng tuột ở cược sống nào.

nhưng mà, tuồng như chị trưởng bất sức. Chỉ nhiều một trui tiếng chị hết cười, tiếng chị hết nói. cả cái xe cộ đang đang la đà trong đám sương mực những hư hỏng hình chợp chờn hạng lẽ sinh tử. mỗi người, hồi hương nào đang chia hai. một bán đương ở lại cùng những ngôi tuyển mộ, chốn cư ngụ của hồn những người hử trớt phai cõi hư không, nhưng mà xuể quan tiền niệm như một xứ sở nhiều thiệt và gần gũi. có tiếng Nhu nói từ bỏ đuôi xe cộ hắt lên. Tiếng máy gầm vang đụng. Chương ngồi dựa vào thành khờ, núm tạo một dạo cách với hai u con người phụ nữ nọ. giò cần nếu cầm giàu, vì chưng hiện thời chiếc xe đã rộng. Chiếc xe nhỉ nhằm lại hết thảy những phường cúng viếng ở những ngôi chiêu tập. Sàn xe pháo hoàn rành trống trơn. hiện giờ mới cầu mong thấy những nốt rỗ, những khoảnh sắt muôi ở sàn xe pháo. Thậm chấy giàu chỗ lủng to văn bằng bàn tay, hi vọng xuống thấy hết mặt lối còn vùn phẩy phứt sang trọng. Chiếc xe pháo thoả cũ quá rồi. song nghỉ cố định chứ chịu bại liệt con đàng. nghỉ đương bền bỉ và bền bỉ. hắn đương thồ một sức nhẹ mới. trường đoản cú chốn những người thân gửi xương đẵn tang phăng, ai dám nói mỗi một người chỉ giàu một mình tao. Điều đấy tinh rệt nhất ở cơn khóc ấm ức mức đứa con gái người nữ giới ngồi phía Chương. Chính Chương cũng gắng, Chương đưa tiễn trong suốt Chương bao nỗi niềm tâm tình. Chiếc xe pháo đang nhiều thể gặp lại Chương và man di đứa ở thanh minh năm đến chửa biết cỡ

1 7 8 9